Chúng ta đều đã từng trải qua điều này. Bạn khao khát có được cây đàn guitar mà bạn đã để ý suốt nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, nhưng lại không đủ khả năng tài chính. Bạn dành cả ngày để mơ mộng trước cửa sổ của cửa hàng guitar. Mỗi ngày, bạn đều ước ao có được cây Les Paul để nâng cao kỹ năng chơi guitar của mình, nơi âm thanh trong đầu bạn thực sự được phát ra từ chiếc ampli.
Một ngày nọ, bạn quyết định bước vào cửa hàng. Bạn cầm lên cây Gibson Les Paul và nhận ra ngay: sự mượt mà của âm thanh, sự dễ dàng khi chơi, lớp hoàn thiện đẹp mắt và chất lượng của các vật liệu. Bạn cố gắng không nhìn vào cái giá treo lủng lẳng trên đầu đàn, như thể nó đang trêu chọc bạn. Nhưng rồi bạn vẫn nhìn. Cảm giác buồn bã tràn ngập trong lòng.
Nhưng vẫn còn hy vọng. Chủ cửa hàng là một người đàn ông tên Hoshino Gakki Gen, và bạn đang ở Nhật Bản những năm 1970. Ông ấy giới thiệu cho bạn một cây Les Paul khác, nhưng lần này là của Ibanez. Bạn tỏ vẻ ngạc nhiên. "Đây là gì?" bạn hỏi. Ông ấy nhìn bạn và gật đầu, như thể nói "hãy chơi thử" bằng ánh mắt. Bạn bắt đầu chơi và những cảm xúc như trước lại xuất hiện. Chất lượng và âm thanh gần như tương đương, thậm chí có phần tốt hơn ở một số khía cạnh. Nhưng có một sự khác biệt lớn: giá cả. Nó chỉ bằng một nửa.
Vậy bạn sẽ làm gì?
Đây chính là câu chuyện về những cây đàn guitar Nhật Bản. Thường được gọi là những cây guitar kiện tụng Nhật Bản, các thương hiệu như Burny, Fernandes, Greco, Tokai, Guyatone và Ibanez có một lịch sử đáng kinh ngạc.
Hãy cùng tìm hiểu thêm về chúng.
Mua Guitar từ Nhật Bản

Từ Tây Ban Nha đến Nhật Bản đến Mỹ
Vào thập niên 1930, Hoshino Gakki Gen, chủ một cửa hàng đàn guitar, bắt đầu nhập khẩu đàn guitar cổ điển từ Tây Ban Nha. Những cây đàn này được gọi là Ibañez. Lấy cảm hứng từ những cây đàn này, Hoshino Gakki đã sáng lập ra Ibanez và bắt đầu sản xuất nhạc cụ của riêng mình.
Sau khi các nhà máy của ông bị phá hủy trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, ông chuyển đến Nagoya và trở thành doanh nghiệp chỉ xuất khẩu. Đến đầu thập niên 1970, ông đã hợp tác với một số nhà sản xuất guitar và amp hàng đầu tại Nhật Bản.
Ở phía bên kia của thế giới, một nhà sản xuất đàn guitar tên là Harry Rosenbloom đang bán những cây đàn guitar thủ công tại cửa hàng của mình ở Pennsylvania. Không thể đáp ứng đủ nhu cầu, ông bắt đầu nhập khẩu đàn guitar Ibanez vào Mỹ và bán chúng qua công ty của mình, 'Elger Guitars'.
Năm 1971, Hoshino Gakki đã mua lại Elger Guitars và đổi tên thành 'Ibanez, USA'. Đây chính là nơi câu chuyện của chúng ta thực sự bắt đầu.
Đọc thêm: Top đàn guitar cổ điển của Nhật
Hồi đó, một số thương hiệu guitar Mỹ, bao gồm Gibson và Fender, không nổi tiếng về chất lượng ổn định, nhưng giá cả vẫn luôn cao. Đây là khoảng trống trên thị trường mà Ibanez nhìn thấy cơ hội. Sau khi mua lại Elger Guitars, Hoshino Gakki bắt đầu chế tác các bản sao của những mẫu guitar Mỹ phổ biến từ những thương hiệu này, mang lại trải nghiệm chơi tương tự với mức giá dễ tiếp cận hơn.
Rất nhanh chóng, những người khác bắt đầu sao chép ý tưởng của Hoshino Gakki. Ví dụ, khi nói đến guitar điện, Fernandes đã lấy cảm hứng từ thiết kế của Fender, tạo ra những bản sao gần như chính xác. Tương tự, Takamine nhìn vào Martin để hướng dẫn, chế tạo các cây guitar acoustic mô phỏng một số mẫu nổi tiếng nhất của họ.
Mặc dù, ban đầu, chất lượng của những bản sao này không phải là tốt nhất, nhưng đến giữa thập niên 70, chúng trở nên rất phổ biến trong giới người chơi guitar từ người mới bắt đầu đến các chuyên gia. Thậm chí, một số người còn ưa chuộng chúng hơn cả những cây guitar Mỹ.

Điều gì xảy ra tiếp theo không khó hiểu: tại sao phải mua những cây guitar đắt đỏ sản xuất tại Mỹ khi bạn có thể sở hữu những cây guitar Nhật chất lượng cao với giá chỉ bằng một phần nhỏ? Sự phổ biến của chúng tăng vọt, và người chơi săn lùng Ibanez, Fernandes, hay Greco với sự hào hứng tương tự như Gibson, Taylor, hay Martin.
Nhưng tại sao chúng lại có biệt danh "Guitar thời kỳ kiện tụng"?
Thực ra, các thương hiệu Mỹ ban đầu rất im lặng, nhưng khi doanh số bán hàng của họ giảm sút do những nhạc cụ nhập khẩu này, họ quyết định tiến hành kiện tụng.
Thực tế, số lượng vụ kiện ít hơn bạn tưởng. Vụ kiện đáng nói nhất là cuộc chiến giữa Gibson và Ibanez về thiết kế đầu đàn.
Đăng ký ngay!
Gibson vs. Ibanez
Đến năm 1977, Gibson đã chán ngấy. Họ chứng kiến doanh số giảm suốt nhiều năm và quyết định đã đến lúc phải đưa ra một tuyên bố. Họ kiện công ty mẹ của Ibanez, Elger (công ty mà Hoshino mua lại năm 1971) vì vi phạm bản quyền thiết kế đầu đàn. Thiết kế được gọi là "mở sách" hoặc "ria mép".

Gibson không chỉ muốn ngăn chặn Ibanez, mà dường như họ còn muốn gửi thông điệp đến toàn bộ ngành công nghiệp sao chép guitar Nhật Bản.
Vụ kiện được giải quyết ngoài tòa vào năm 1978. Chi tiết về thỏa thuận không được công khai, nhưng chúng ta biết rằng Ibanez đã thay đổi thiết kế đầu đàn của mình. Cuộc chiến pháp lý này đánh dấu một khởi đầu mới cho Ibanez. Công ty của Hoshino đã tận dụng cơ hội để thực hiện những thay đổi lớn trong thiết kế, quy trình sản xuất và chất lượng chế tác. Họ tung ra các mẫu guitar hoàn toàn mới do chính họ thiết kế như Iceman và Destroyer - đúng lúc cho cuộc cách mạng metal của những năm 1980.
Đọc thêm: Đàn guitar ESP và tất cả những gì bạn cần biết
It’s important to mention that technically the actual ‘Lawsuit’ guitars are just the Ibanez Les Paul replicas with the “open book” headstock. All the others share the same time and space, yet they are not in the same group. Though nowadays, we often use the term "Lawsuit Era Guitars" as a general label for all these instruments.
That doesn't mean these other instruments aren't excellent guitars. It's simply important to clarify the distinction within the "Lawsuit Era" classification.
Mua ngay đàn guitar Nhật
Một di sản
Hơn 50 năm sau khi ra đời, Guitar thời kỳ kiện tụng vẫn là một trong những nhạc cụ được săn lùng nhất trên thế giới.
Không chỉ vậy, các thương hiệu như Fernandes, và đặc biệt là Ibanez, đã tạo dựng được danh tiếng cho riêng mình. Ibanez đã được lựa chọn bởi các nghệ sĩ vĩ đại như Steve Vai, Ichika Nito, Paul Gilbert và Yvette Young. Trong vài thập kỷ qua, họ không còn nổi tiếng vì sao chép Gibson hay Fender, mà giờ đây họ là những thương hiệu được các hãng khác sao chép. Nhưng như câu nói cũ: "Bắt chước là hình thức tâng bốc chân thành nhất".

Guitar thời kỳ kiện tụng là minh chứng cho thấy cạnh tranh có thể là chất xúc tác mạnh mẽ cho sự đổi mới. Các nhà sản xuất Nhật Bản, đối mặt với thách thức về giá cả, không chỉ sao chép các thiết kế hiện có mà còn nâng cao chất lượng và khả năng chơi nhạc. Điều này buộc các thương hiệu Mỹ phải cải tiến quy trình sản xuất của mình.
Từ những năm 1920 đến hiện nay, câu chuyện về guitar Nhật Bản được viết bởi những thương hiệu và con người không ngại đổi mới. Và đặc biệt trong những năm 1970, những người như Hoshino Gakki Gen đã buộc một ngành công nghiệp trì trệ phải tiến hóa.
Also Read: 5 mẫu đàn guitar tốt nhất của Nhật Bản
Hãy nhớ rằng, khi mua một cây guitar cổ điển không có số serial, bạn cần phải cẩn thận hơn. Hãy chắc chắn rằng bạn tự tin về tính xác thực của nó trước khi mua. Nhưng nếu bạn áp mặt vào cửa sổ cửa hàng guitar và thấy một cây Ibanez Les Paul không có số serial và có đầu đàn "mustache", hãy vào trong và mua nó ngay.
Hy vọng bạn có thể đủ khả năng chi trả!

